Sắc mặt Phiền Hưng khẽ biến, hắn ta cũng không che giấu, mà nói ra toàn bộ chuyện vừa rồi.
Dương Gian lạnh lùng nói:
"Lòng tham, không có gì, tôi cũng có lòng tham. Nhưng đã ngu mà lại có lòng tham thì cần phải chết sớm một chút, kẻo liên lụy đến người khác."
Phiền Hưng không dám chống đối Dương Gian, chỉ đành nói sang chuyện khác.
"Hiện tại không phải là lúc trách cứ bọn tôi về chuyện này, mà hẳn là nghĩ cách để hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay."
Dương Gian nói:
"Một đêm này hẳn là gác đêm. Nếu tôi đoán không sai, hiện tại bên trong cổ trạch không còn an toàn nữa. Chỗ duy nhất còn an toàn là hậu đường, chỉ là chỗ xung quanh chiếc quan tài kia."
"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi qua cỗ quan tài kia thôi."
Dương Gian nói tiếp:
"Nếu tôi đoán sai, đêm nay không phải là gác đêm, mà là phúng viếng. Như vậy, theo như truyền thống, chúng ta cần phải mang quan tài đến đại sảnh, đổng thời mở nắp quan tài ra. Để cho người đến phúng viếng chiêm ngưỡng khuôn mặt người chết. Đương nhiên, cũng có thể là khóc tang."
"…"
Những người khác liền trầm mặc.
Thế nhưng thời gian không cho phép bọn họ do dự cùng suy nghĩ.
Hắc ám bên trong cổ trạch đã lan đến.
Trước đó mặc dù trong nhà khá tối tăm, nhưng ít nhiều vẫn có một chút tia sáng. Nhưng hiện tại, tất cả đều là một mảnh đen kịt. Chỗ duy nhất còn có thể nhìn thấy rõ là đại sảnh, còn có sân vườn.
…
Thời gian thoáng cái đã qua mười hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236602/chuong-1774.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.