Nghĩ đến đây, Dương Gian khẽ giơ cánh tay đang cầm cây trường thương. Quay đầu, sử dụng thanh sài đao, chém vào đoạn dây nhỏ phía dưới bóng bay.
Dây nhỏ lập tức đứt.
Cảm giác trói buộc liền biến mất.
Dương Gian lần nữa rơi trên mặt đất.
Cùng lúc đó, quả bóng bay màu đỏ đậm cũng chậm rãi rớt từ không trung xuống. Chờ đến khi hạ xuống vị trí tương tự với lúc nãy, nó liền dừng lại, không có động tĩnh.
Dương Gian lập tức phân phó:
"Dương Tiểu Hoa, cô đến thử một chút."
Sắc mặt Dương Tiểu Hoa khẽ biến hóa, cô ta nhìn ra được, quả bóng bay màu đỏ đậm này nhất định có tồn tại nguy hiểm.
Tuy nhiên cô ta cũng không hiểu vì sao Dương Gian lại muốn bản thân đi dò xét thứ này.
"Được."
Dương Tiểu Hoa hơi hơi gật đầu.
Cô ta không có cơ hội để cự tuyệt. Lúc này là thời điểm cô ta thể hiện ra giá trị của bản thân. Nếu không làm như vậy mà nói, nhiệm vụ đưa thư lần này, cô ta chỉ có đi mà không có về.
Dương Tiểu Hoa cẩn thận đưa tay nắm lấy sợi dây nhỏ.
Mọi thứ đều bình an vô sự.
Quả bóng bay màu đỏ đậm cũng không có dính vào trong tay của Dương Tiểu Hoa. Nó cực kỳ bình tĩnh, không có chút dị thường nào.
Dương Gian nói:
"Bước thử hai bước."
Dương Tiểu Hoa cầm bóng bay, bước đi mấy bước. Vậy mà cô ta lại có thể mang theo bóng bay di chuyển.
Lý Dương lập tức nhìn ra manh mối:
"Thì ra là thế. Chỉ có những người không liên quan đến lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236539/chuong-1711.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.