Ánh mắt mấy người Vương Phong, Ưng Ca, Liễu Thanh Thanh khẽ động, chẳng hề nói một câu. Đương nhiên là ngầm thừa nhận loại hành vi này của Dương Gian. Trước đó bọn họ đã thấy rõ biểu hiện của Dương Gian, Cho nên hiện tại, bất kể là thư hay là bóng bay màu đỏ đậm, hai cái này đều không phải là thứ mà bọn họ có thể cầm.
"Hả? Là người đưa thư tầng bốn, vậy mà Ưng Ca cùng Vương Phong lại không dám cạnh tranh thư với người kia?"
Người thanh niên chừng hai mươi kia khá trầm ổn, hắn ta chỉ liếc mắt là đã nhận ra vấn đề.
Khác thường tất có quỷ.
Chỉ sợ người tên Dương Gian này không hề đơn giản.
Khả năng Vương Phong và Ưng Ca không phải không muốn tranh, mà là không dám tranh.
Lúc này, Tần Khai và người đàn ông trung niên tên Đại Mạnh kia cực kỳ ăn ý liếc mắt nhìn nhau.
Hai người không một ai muốn làm chim đầu đàn, đứng ra tranh giành lá thư với Dương Gian. Hiển nhiên bọn họ cũng lo lắng đắc tội với người không nên đắc tội.
Tuy nhiên, cứ trầm mặc như vậy cũng không phải là cách.
Nếu còn không mở miệng nữa, chẳng khác gì bọn họ cũng ngầm thừa nhận, chắp tay nhường bức thư và quả bóng bay màu đỏ đậm kia cho người ta. Điều này cực kỳ bất lợi cho việc sinh tồn của người đưa thư.
Muốn sống sót, người đưa thư nhất định phải tận dụng hết cơ hội nhằm thu hoạch vật phẩm gia tăng tỷ lệ sinh tồn.
Giờ phút này, Tần Khai hơi giữ không được bình tĩnh, liền mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236538/chuong-1710.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.