Ưng Ca khẽ trầm mặc một chút rồi nói:
"Chỉ cần chúng không tiến vào trong phòng thì mọi chuyện đều yên ổn. Qua đêm nay, lại đưa thư thành công, như vậy tối thiểu chúng ta sẽ có nửa năm an toàn."
Dương Gian hỏi:
"Cậu đã đưa được mấy bức thư?"
Ưng Ca nói:
"Tôi đã đưa được một bức, hiện tại là bức thứ hai. Tuy nhiên dựa theo quy luật đưa thư của tầng bốn, người mới lên sẽ không hành động với tôi, trừ phi xảy ra trường hợp đặc biệt."
"Yên tĩnh…"
Đúng lúc này, Dương Gian đột nhiên khoát tay, ra hiệu mọi người im lặng.
Hả? Đám người lập tức bị Dương Gian hấp dẫn.
"Bụp! bụp!"
Ở phía ngoài cánh cửa phòng đột nhiên truyền đến dị thường, là từng tiếng va đập rất nhỏ, giống như có thứ gì đó đang gõ cửa.
Nhưng cái này cũng không giống như tiếng gõ cửa.
Xuyên qua cái lỗ mà lúc nãy bị Dương Gian chém ra, đám người mơ hồ có thể nhìn thấy vật gì đó đang lắc lư ở bên ngoài cửa.
Dương Gian trầm trọng nói:
"Trước cửa có cái gì đó."
"Không phải chứ."
Dương Tiểu Hoa lập tức che miệng, chủ yếu là cô ta sợ bản thân phát ra động tĩnh, khiến cho tình hình tệ thêm.
"Tôi đi xem một chút."
Dương Gian cũng không chần chờ, lập tức đi đến trước cửa. Sau đó ngồi xổm xuống, liếc mắt nhìn qua lỗ hổng kia. Hắn mở ra mắt quỷ, rồi dòm ngó ở bên ngoài.
"Người này, thế mà không kiêng kỵ gì cả."
Trong lòng Ưng Ca khẽ run rẩy.
Lại dám kề đầu sát cửa dòm ra bên ngoài như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236506/chuong-1678.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.