Nói xong, cô ta khẽ lôi ống tay áo màu đỏ đậm lên.
Ở phía dưới lớp áo kia không phải cánh tay bẳng da bằng thịt, mà là một cánh tay bằng gỗ, hiện ra đường vân. Hiện tại, trên cánh tay của cô ta chỉ còn hai bàn tay là của người sống mà thôi.
Cách gán ghép này cực kỳ quỷ dị, nhưng không hề ảnh hưởng đến hành động của Liễu Thanh Thanh.
Thấy cảnh tượng như vậy.
Con ngươi của hai người Vương Thiện và Ưng Ca ở bên cạnh khẽ co lại, vô ý thức lùi ra sau, cách xa cô ta.
Hiện tại thân thể của Liễu Thanh Thanh đã không còn được coi là người sống, mà khả năng nó đã bị lệ quỷ ăn mòn.
Không trách được Dương Gian lại có ý định muốn chém giết cô ta.
Có một người như vậy ở bên cạnh đúng là khiến cho người ta cảm thấy rùng mình. Nhưng Lý Dương lại cảm thấy chuyện này rất bình thường, không có gì kỳ quái. Bởi vì ngự quỷ nhân chính là như vậy. Bộ dạng như này của Liễu Thanh Thanh đã được coi là tốt, đổi lại là Phùng Toàn, Hùng Văn Văn, bộ dạng của bọn họ mới gọi là thảm. Bọn họ đã hoàn toàn không có thân thể nữa, mà chỉ dựa vào một số vật linh dị hợp thành hình người.
Dương Gian không yên lòng, không phải vì thân thể của Liễu Thanh Thanh, mà là vì cô ta không hiểu rõ bản thân.
Sau một hồi suy nghĩ, Lý Dương lên tiếng khuyên giải:
"Đội trưởng, tôi cảm thấy hiện tại chưa phải là lúc nhắm vào Liễu Thanh Thanh. Tôi cho rằng, trước tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236505/chuong-1677.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.