Ánh sáng mặt trời long lanh chiếu xuyên qua cửa sổ thủy tinh cực lớn, rọi vào bên trong phòng.
Đây là một ngày tương đối bình tĩnh và tốt đẹp.
Ở trên chiếc giường rộng thùng thình, Trương Lệ Cầm chậm rãi tỉnh lại. Cô khẽ duỗi người một cái. Dù đang mặc áo ngủ, nhưng dáng người lồi lõm, thành thục kia vẫn hiện ra đầy đủ, cực kỳ dụ hoặc.
Ánh mắt của cô khẽ liếc.
Trong phòng không hề có một ai.
Dương Gian cũng không có ở trong này.
Phải nói là tối qua, sau khi cô ngủ hắn đã rời đi.
"Càng ngày Dương Gian càng không có hứng thú đối với mình nữa."
Trương Lệ Cầm có chút trầm mặc, trong lòng không khỏi dấy lên một loại cảm giác nguy cơ.
Bởi vì cứ tiếp tục như vậy cũng có nghĩa cô đã trở thành một người có cũng được, mà không có cũng chẳng sao, có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.
Cô chợt nghĩ đến Giang Diễm.
Dường như Giang Diễm cũng phát hiện ra điểm này, cho nên mới thay đổi sách lược. Trực tiếp về quê của Dương Gian, quấn lấy mẹ của hắn. Ý nghĩ của Giang Diễm có khả năng chính là nếu đã không làm được người yêu của Dương Gian, thì cứ để cho người nhà của hắn nghĩ như vậy là được.
Cô quay đầu nhìn lấy cuốn sổ tay dày trịch ở đầu giường kia.
Trương Lệ Cầm hiểu rõ những chuyện mà Dương Gian từng trải qua.
Cô biết, để đi đến được một bước này, Dương Gian đã phải bỏ qua tình cảm, dục vọng, thậm chí là sinh mạng, trở thành một dị loại nào đó mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236491/chuong-1663.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.