Kết quả là người này không chút chần chờ bỏ chạy thẳng tắp.
Vốn dĩ là một đám người đi cùng nhau, hiện tại mới lên đến tầng bốn đã chạy mất phân nửa, chỉ còn lại năm sáu người.
Những người không bỏ chạy nếu không phải là đầu đất thì cũng là không tin ma quỷ, hoặc là lá gan tương đối lớn.
"Cứ để bọn họ đi đi. May mà ngay từ đầu tôi cũng không đặt niềm tin nhiều vào bọn họ. Quả nhiên, mọi việc đều phải dựa vào chính mình."
Trương Vĩ khẽ nói, sau đó vội vàng xông vào tầng thứ sáu của tòa nhà.
Quả nhiên.
Ở trong tầng này có một mùi thi thối thoang thoảng.
Sắc mặt A Phi không được tốt cho lắm, hắn ta khẽ ngửi ngửi, sau đó chỉ tay vào phòng 602:
"Mùi này là từ bên trong bay ra. Trong này chắc chắn có người chết."
Trương Vĩ nói:
"Cạy cửa, chúng ta vào xem sao."
"Hình như cửa không khóa, khóa bị hỏng rồi."
Có người phát hiện ra cửa không bị khóa lại.
Sau khi mở cửa ra, một mùi thi thối nồng đậm bay ra ngoài. Ở bên trong phòng tối đen như mực, một chút ánh sáng cũng không có. Nhưng tựa như ở bên trong đang có bóng người lắc lư, cũng không phải hoàn toàn không có ai.
"Đoàng!"
Đột nhiên một tiếng súng vang lên.
"Mẹ mày, A Vĩ, mày làm cái gì vậy? Thiếu chút nữa bắn trúng tao rồi."
Một người thanh niên đứng cạnh cửa lập tức mắng to.
Trương Vĩ cầm súng nói:
"Thối lắm, tôi nhìn thấy hình như ở bên trong có người nên mới tiên hạ thủ vi cường. Với lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236490/chuong-1662.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.