Trần Kiều Dương mỉm cười:
"Tại sao tôi phải nói cho cậu biết nhiều tin tức như vậy?"
"Tôi là người không được kiên nhẫn cho lắm. Nên tốt nhất ông hãy phối hợp một chút, bằng không tôi sẽ nhịn không được mà làm thịt ông ngay."
Trong con ngươi màu đen của Dương Gian lóe lên chút ánh sáng đỏ.
"Đúng là không biết phép tắc. So với mấy tên tiểu tử lúc trước, cậu còn hung hăng hơn. Vừa mới gặp mặt đã định chém chém giết giết, cũng không biết kính già ueye trẻ chút nào cả. Tôi nghe nói thời đại này xã hội đã hòa bình rồi, nếu đánh nhau sẽ phải ngồi tù. Nhưng hiện tại xem ra nó vẫn như lúc trước, không có gì thay đổi cả."
Dương Gian lạnh lùng nói:
"Hòa bình? Giết chết loại người như ông, thế giới tự khắc sẽ hòa bình. Xem ra ông không định nói. Không sao, ông không nói cũng được. Như vậy, trước tiên tôi sẽ làm thịt ông, sau đó lại từ từ tìm kiếm thông tin từ trên thi thể của ông."
Hắn cũng không kiên nhẫn được lâu như vậy.
Với lại, hiện tại bản thân hắn chắc chắn sẽ không hỏi thăm ra được điều gì. Chi bằng cứ áp chế người này, sau đó dùng quỷ ảnh để cưỡng ép đánh cắp trí nhớ.
"Chờ, chờ một chút."
Trần Kiều Dương lập tức giơ tay ra hiệu.
Đây là lần đầu tiên gã ta gặp phải người thanh niên như này. Còn chưa nói chuyện xong đã ra tay, ngay cả lý do cũng không cần, đúng là một quái thai.
Dương Gian bình tĩnh đáp:
"Ông cứ nói đi, cái đó không ảnh hưởng gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236444/chuong-1616.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.