Đây là lần đầu tiên gã chứng kiến thế giới mới này.
Nhưng bất cứ lúc nào, gã ta cũng luôn đề phòng Vương gia đời thứ ba.
Quả nhiên.
Đời thứ ba của Vương gia đúng là một tên phế vật, chỉ việc thủ cổ trạch mà cũng thủ không xong. Qua nhiên, một đời càng tệ hơn so với một đời. Nhớ năm đó, đời thứ hai của Vương gia dựa vào lão quỷ đời thứ nhất hoành hành vô kỵ, không một ai dám đắc tội.
"Chàng trai trẻ, cố mà sống tốt đi. Cậu cứ yên tâm, ân oán giữa chúng ta đã xong rồi, sau này khả năng sẽ không bao giờ gặp lại."
Trần Kiều Dương còn phất phất tay chào tạm biệt với Vương Sát Linh.
Sắc mặt Vương Sát Linh hơi âm trầm, ánh mắt khẽ động, không biết đang suy nghĩ cái gì. Nhưng cuối cùng hắn ta vẫn không ra tay, chỉ trơ mắt nhìn người kia rời đi.
Hắn ta biết người này rất nguy hiểm, một khi rời khỏi cổ trạch sẽ gây ra đại sự.
Phương pháp tốt nhất vào lúc này chính là bóp chết người kia ngay tại chỗ.
Nhưng lý trí lại nói cho hắn ta biết, lúc này bản thân mà một chọ một với người kia sẽ là một hành động không sáng suốt.
Trong lúc hắn ta đang suy nghĩ.
Trần Kiều Dương đã bước ra xa. Lúc này, gã ta vẫn chắp tay ở sau lưng, lộ ra vẻ thong dong, tự tại.
Rất nhanh, gã ta sắp sửa rời khỏi con đường này.
Trần Kiều Dương thầm nghĩ trong lòng.
"Chỗ này là chỗ phiền phức, chỗ nhiều chuyện, mình cần nhanh chóng rời khỏi đây."
Nhân vật cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236443/chuong-1615.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.