Lần đầu tiên ra tay, Dương Gian không cứu được La Tố Nhất.
Lần thứ hai, Dương Gian chỉ lấy được một cánh tay.
Cuối cùng, lần thứ ba ra tay, hắn đã thành công cứu được một người bình thường. Đồng thời còn cưỡng ép phá bỏ một loại nguyền rủa giết người gần như khó giải.
Dương Gian nói:
"Quỷ đã giết hai ba người ở bên cạnh tôi rồi, nếu còn không tìm ra phương pháp phá giải vậy cũng có nghĩa là tôi quá vô dụng."
Sắc mặt Tôn Thụy khẽ đúng.
Thú thực, đến giờ y vẫn chưa biết được nguyên nhân của chuyện này là gì.
Dương Gian tiếp tục nói:
"Đất mộ, đất mộ mà chúng ta giẫm lên trên chính là điểm mấu chốt. Muốn ngăn cách nguyền rủa với chỗ này, phương pháp duy nhất chính là cách xa mặt đất, không tiếp xúc với đất mộ. Con quỷ trong mộ cũng sẽ không rời khỏi mặt đất để giết người, cho nên khi rời xa mặt đất sẽ không có việc gì."
"Với lại tôi không phải là mục tiêu, nên nguyền rủa sẽ không chuyển dời lên trên người của tôi. Từ đó người bị nguyền rủa có thể thuận lợi sống sót."
Trong lòng Tôn Thụy bừng tỉnh.
"Thì ra là vậy."
Lúc này y mới nhớ đến, trước đó Dương Gian từng thất bại trong việc cứu thành viên của diễn đàn Linh dị. Khi đó hắn chỉ lấy được một cánh tay của đối phương. Sau một hồi quan sát, hắn lại vứt nó xuống đất.
Ngay khi vừa chạm đất, cánh tay kia lại bị đất mộ thôn phệ, biến mất không thấy gì nữa.
Có lẽ từ lúc đó Dương Gian đã nghĩ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236223/chuong-1395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.