Trong bãi tha ma tối tăm và yên tĩnh. Xung quanh một ngôi mộ đang tụ tập một đám người. Lúc này bọn họ đều đang nhìn chằm chằm vào ngôi mộ trước mặt, sắc mặt mỗi người khác nhau.
Có người hoảng sợ, bất an, cũng có người tò mò, mong chờ.
Nhưng đối với Dương Gian mà nói, hắn lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì hắn cảm giác được, dường như nguyền rủa này đã có tác dụng. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là tiếng đục quanh quẩn xung quanh bãi tha ma đã dừng lại.
"Kết thúc rồi sao?"
Tôn Thụy thu hồi ánh mắt khỏi bia mộ, rồi nhìn về phía Dương Gian.
"Chưa thể biết được, nhưng hẳn là đã kết thúc. Tuy nhiên, tốt nhất chúng ta nên chờ một chút. Năm phút, không, nếu ba phút mà tiếng đục không xuất hiện, như vậy có thể chứng minh con quỷ vừa rồi đã bị nguyền rủa của mộ chôn sống."
Vừa nói Dương Gian vừa cảm nhận biến hóa của bản thân.
Vừa rồi hắn sử dụng thanh sài đao để khắc chữ lên bia mộ, nên có khả năng bản thân hắn sẽ gặp phải nguyền rủa của nó, giống như những lần sử dụng trước. Nhưng…
Mọi chuyện dường như đã vượt quá suy đoán của Dương Gian.
Bản thân hắn không có chuyện gì hết.
Dương Gian không tiếp nhận nguyền rủa của thanh sài đao.
Ánh mắt của hắn khẽ nhúc nhích, trong lòng đang cân nhắc:
"Nếu chỉ là khắc chữ thì sẽ không ảnh hưởng đến bản thân hay sao? Hay là mục tiêu mà mình sử dụng là bia mộ, không phải lệ quỷ, cũng không phải người sống, cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236222/chuong-1394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.