Vương San San lạnh như băng nói:
"Cả ngày hôm nay cậu đang bận bịu chuyện gì vậy? Vừa trở về đã cùng cô gái kia ôm ấp, có vẻ như cậu rất thích chuyện này."
Dương Gian nói:
"Ở cùng một chỗ với người khác dù sao cũng tốt hơn là việc ở cùng một chỗ với thi thể và lệ quỷ suốt ngày, đúng không?"
"Tùy cậu."
Vương San San cũng không thèm để ý đến chuyện này, cô chỉ nói:
"Cỗ quan tài mà lúc trước cậu đưa về đang lắc lư… Cậu đựng cái gì bên trong vậy? Là một con quỷ à? Nếu là quỷ thì cách xử lý kia của cậu có phải là hơi tùy tiện quá không. Dùng quan tài bình thường không có cách nào giam giữ được thứ đồ chơi kia."
Sắc mặt Dương Gian hơi cứng lại:
"Quan tài xuất hiện dị thường? Chuyện này bắt đầu từ khi nào."
Vương San San nói:
"Ngày hôm nay."
Dương Gian nhíu nhíu mày:
"Không thể nào, cỗ thi thể kia vẫn chưa tỉnh lại. Theo lý mà nói thì nó vẫn còn phải tiếp tục hư thối, đến khi nào hư thối hoàn toàn thì mới kết thúc. Sao có thể xuất hiện dị thường được."
Trước kia, khi còn ở quê, hắn cũng từng quan sát nó rất nhiều ngày, nhưng không hề có chút động tĩnh nào cả.
Nếu không hắn cũng sẽ không dám cho người vận chuyển đến và đặt ở trong tiểu khu như vậy.
Bởi vì nếu nó mà xảy ra chuyện thì toàn bộ tiểu khu này coi như xong đời.
"Xem ra bản thân mình vẫn còn hơi lỗ mãng, chưa đủ cẩn thận."
Trong lòng Dương Gian thầm nghĩ như vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236150/chuong-1322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.