Trương Lệ Cầm lẩm bẩm nói:
"Nếu cậu đã có Giang Diễm rồi, thì sau này tôi phải làm sao đây? Liệu cậu có còn quan tâm tôi nữa hay không? Sau này tôi còn có thể lén lút chạy qua phòng của cậu được nữa không vậy? Tôi biết cậu đã không còn tình cảm gì, có thể trong mắt cậu tôi chỉ là một công cụ cho cậu giải buồn, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Nhưng tôi thì khác, tôi chỉ là một cô gái bình thường, tôi sẽ có tình cảm, có ghen ghét, ghen tuông. Đương nhiên, cũng sẽ yêu một người."
"Ý cô muốn nói là cái gì vậy?"
Dương Gian hơi cúi đầu nhìn cô.
Trương Lệ Cầm ngẩng đầu nhìn Dương Gian, ánh mắt tràn đầy mong đợi nói:
"Tôi muốn lúc nào cũng được ở bên cạnh cậu. Lần sau, nếu cậu có đi ra ngoài, thì liệu tôi có thể đi cùng với cậu không?"
Dương Gian bình thản nói:
"Chỉ là chuyện này? Việc tôi mang Giang Diễm về nhà là vì cô ấy trẻ hơn cô, thích hợp đóng vai bạn gái hơn. Ngoài ra cũng có thể loại bỏ đi những lời nói không hay. Nếu tôi mà dẫn cô theo thì người ta còn tưởng rằng tôi đang được phú bà nào đó bao nuôi cũng nên. Cô thật sự cho rằng tôi và Giang Diễm đi về quê với nhau là đang đi nghỉ phép đó hả? Chờ sau khi ghi chép xong mọi chuyện, cô sẽ cảm thấy may mắn vì tôi đã không mang cô đi theo."
Con ngươi của Trương Lệ Cầm khẽ động, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Cô khá hiểu con người của Dương Gian,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236149/chuong-1321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.