Dương Gian lập tức trả lời với giọng điệu bình tĩnh, không chút kiêng kỵ.
"Có những chuyện chưa từng làm thì cũng phải thử qua một chút cho biết. Đồng thời kiểm tra xem liệu tôi có còn là một người đàn ông bình thường nữa hay không?"
"Ừm."
Trương Vĩ ở bên cạnh khẽ gật gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, sau đó lại nhếch mông trở về vị trí cũ.
Lúc này Giang Diễm lại cười hì hì, đưa tay cho hắn rồi hỏi:
"Vậy cậu ngồi xổm ở chỗ này ăn cái gì vậy, dẫn tôi đi tham gia bữa tiệc được không? Tôi không muốn bị đám người kia bắt chuyện. Vừa nhìn là đã cảm thấy buồn nôn. Người ta chính là người của cậu đấy, đúng ra lúc này cậu hẳn nên ôm lấy tôi và đi vòng vòng khắp nơi."
Giang Diễm không hề có chút biểu hiện nào cho thấy đang e ngại, rụt rè, mà ngược lại còn cực kỳ lớn mật.
Cô chính là người duy nhất có thể chứng kiến toàn bộ quá trình biến hóa của Dương Gian, từ một người chưa có gì đến một người đứng đầu thành phố Đại Xương. Cũng vì đã được chứng kiến điều này nên những người bình thường kia không còn hấp dẫn đối với cô nữa, dù bọn họ có nhiều tiền đi nữa cũng không khác gì.
Đây cũng giống như một loại bản tính bề trên trong tâm mỗi con người.
Không trách được thời cổ đại các cô gái xinh đẹp đều muốn làm phi tần của hoàng đế chứ không chịu làm vợ của phú thương.
Hiện tại Giang Diễm cũng có được chính loại cảm giác này.
Cô đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236134/chuong-1306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.