Trước kia Trương Hiển Quý và vị tổng giám đốc Tiền, cùng một người khác nữa cùng đầu tư xây dựng tiểu khu Quan Giang.
Vốn bọn họ có thể kiếm lời được một mớ, nhưng vì chuyện linh dị, nên công trường đình công. Sau đó lại bị Dương Gian dọa cho một hồi, thế là ngoan ngoãn bán rẻ cổ phần lại cho Trương Hiển Quý. Còn hai người cũng bỏ đi mất tăm.
Thực ra, khi nói đến chuyện này, tổng giám đốc Tiền cũng không có thua lỗ, chỉ là không kiếm lời được mà thôi.
Mặc dù cách làm lúc trước của Dương Gian có chút không ổn, nhưng cũng không có bất cứ vấn đề gì. Mặc dù hắn lấy được 50% cổ phần của tiểu khu, nhưng cũng phải giúp xử lý chuyện linh dị. Nếu không phải có hắn xử lý chuyện linh dị, thì đừng nói Trương Hiển Quý, mà ngay cả vị tổng giám đốc Tiền này cũng sẽ bị phá sản.
Bởi vì những khu vực xuất hiện chuyện linh dị chắc chắn sẽ bị người phụ trách phong tỏa. Khi đó, không những mấy tòa nhà này không thể bán, mà ngay cả bọn họ có muốn tiến vào bên trong cũng không được.
Tổng giám đốc Tiền đi tới, cười tủm tỉm rồi nói:
"Có phải gần đây tiền tài xảy ra vấn đề hay không? Nếu ông cần giúp đỡ thì cứ mở miệng nói một câu là được."
Trương Hiển Quý cũng cười nói:
"Nếu tổng giám đốc Tiền có thể trợ giúp một chút sức lực thì không còn gì tốt hơn. Đương nhiên, nếu như không tiện lắm thì cũng không sao. Tổng giám đốc Tiền cũng đừng hiểu lầm, mặc dù người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236133/chuong-1305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.