"Xung quanh có camera giám sát?"
Lý Dương lập tức ngó nghiêng hai bên.
Liễu Tam nói:
"Giám sát? Mấy thứ đó chỉ có tác dụng đối với người bình thường mà thôi. Cậu cảm thấy một người như Dương Gian sẽ quan tâm đến chuyện bên trong tiểu khu có mấy người bình thường lảng vảng hay sao. Điều hắn quan tâm chỉ có ngự quỷ nhân và lệ quỷ."
Nghe Liễu Tam nói như vậy, Lý Dương càng cảm thấy kỳ quái hơn.
Không có camera giám sát, người không ở đây, xung quanh cũng không có bảo vệ tuần tra. Vậy vì sao Dương Gian có thể biết được hai người đến đây, khi mà bọn họ đến một cách khá đột ngột? Trừ phi ở trong sân bay có thám tử báo cáo tin tức cho hắn, hoặc là tổng bộ cho người thông báo cho hắn biết.
Nhưng hai chuyện đó là chuyện không thể nào. Lần hành động này của bọn họ là hành động cá nhân, không phải là nhiệm vụ do tổng bộ sắp xếp, nên không thể nào có chuyện bọn họ thông báo cho Dương Gian được.
Bất chợt, Liễu Tam khẽ dừng lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào một người đang đứng trên đường phía trước mặt.
Đúng hơn mà nói thì đây không phải là một người, đó chỉ là một đứa bé. Tuy nhiên đứa bé này quá quỷ dị. Làn da của đứa bé này có màu xanh đen, giống như một đứa trẻ đã chết rồi vậy, đi chân đất, trên người mặc một chiếc áo bẩn thỉu có in hình chữ thọ to tướng. Hai con mắt của đứa bé này không có đồng tử, đồng thời còn toàn ra ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236122/chuong-1294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.