Việc ngồi nói chuyện với Trương Vĩ đúng là có thể khiến cho người ta buông lỏng đi không ít, không nghĩ đến một số chuyện quá tệ. Điều này khiến cho Dương Gian quên đi thân phận ngự quỷ nhân của hắn trong một quãng thời gian ngắn.
Chỉ ngồi uống nước ăn đồ ăn.
Giống như thời gian đã trở lại nửa năm trước, lúc mà hắn còn đang đi học vậy, chỉ là hiện tại mọi thứ đã không còn gì nữa.
Dương Gian trải qua quá nhiều chuyện, tình cảm đã biến mất. Trương Vĩ cũng mặc âu phục, đeo cà vạt, bắt đầu học cách quản lý công ty. Mặc dù vẫn còn đang chơi đùa lung tung, nhưng hắn ta vẫn còn trẻ, kiểu gì năm mười năm nữa hắn cũng có thể học được năng lực như Trương Hiển Quý.
Qua thêm mấy năm, Miêu Tiểu Thiện chắc chắn sẽ tốt nghiệp, nói không chừng cô cũng chạy đến thành phố Đại Xương để tụ họp.
Dường như con đường sau này của mọi người hắn đã có thể nhìn thấy được.
Chỉ là… Liệu tất cả mọi người có thể sống đến lúc đó không? Việc lệ quỷ khôi phục đã đạt đến cấp độ không thể phản hồi, không thể che giấu. Chỉ cần cục diện bị phá vỡ, thì tờ giấy bọc bên ngoài sẽ bị lửa đốt sạch, không thể nào che giấu được nữa.
Vả lại, từ này trở về sau, thành phố Đại Xương thật sự sẽ không còn xuất hiện chuyện linh dị nữa hay sao?
Dương Gian không thể cam đoan về điểm đó.
Điều hắn làm chỉ là cố gắng xử lý mọi thứ tốt nhất có thể trong quãng thời gian hắn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236121/chuong-1293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.