Lúc này Trương Vĩ mặc âu phục, tóc vuốt keo, chải chuốt các thứ, giống như đã thay đổi thành một người khác. Nhưng thần thái của hắn ta đương nhiên sẽ không thể nào thay đổi được.
Ngay lập tức có một người nhân viên phản bác.
"Ông chủ, không phải ngài cho phép chúng tôi chơi game trong lúc làm việc hay sao?"
Trương Vĩ hơi giật mình một chút, mặt mo đỏ ửng, giọng nói trở nên nhẹ đi không ít.
"Muốn nói cái gì thì phải giơ tay xin phát biểu."
Người nhân viên kia lập tức giơ tay lên và nói:
"Trong lúc làm việc, có không ít người trong chúng tôi phải chơi game cùng cậu thì sao có thời gian để làm việc được chứ."
Trương Vĩ lập tức chỉ tay vào người nhân viên kia và nói:
"Sa thải tên này, lý do là giơ tay phải để xin phát biểu."
.....
Người nhân viên kia tỏ ra sửng sốt, sau đó nhảy dựng lên.
"CMN chứ, phách lối như vậy sao?"
Trương Vĩ nói:
"Tôi phách lối như vậy đó, cậu làm gì được tôi. Có bản lĩnh thì cậu sa thải tôi đi. Con mẹ nó, tôi cho phép mấy người chơi game lúc làm việc, chứ không cho phép mấy người chơi game suốt ngày. Tôi cũng có bảo mấy người là phải chơi game cả ngày với tôi đâu? Đối với loại người không biết trời cao đất rộng như cậu, suốt ngày chỉ biết chơi game, không chịu làm việc thì tôi giữ cậu lại làm cái gì? Lập tức cút ngay cho tôi."
"Con mẹ nhà cậu muốn chết phải không?"
Người nhân viên kia vẫn còn trẻ nên chịu không nối tính cách phách lối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236119/chuong-1291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.