Nhưng cổ quái như thế nào và thân phận của con bé ra sao thì hắn lại hoàn toàn không biết gì hết.
Hắn chỉ biết cô em họ này của hắn giống y như đúc với một người tên là Dương Viên Viên, từng bị chết đuối.
Khu rừng cây không quá nổi bật kia dần dần đi xa.
Dương Gian cũng không còn suy nghĩ nhiều về chuyện này nữa. Hắn từng trải qua rất nhiều chuyện cổ quái, có một số chuyện có đáp án, nhưng cũng có không ít chuyện hắn không thể tìm ra câu trả lời. Cho nên hắn biết được, nếu bản thân cứ quá chấp nhất về một vấn đề nào đó, sẽ chỉ khiến cho hắn dễ gặp phải nguy hiểm mà thôi.
Khoảng cách từ quê của hắn đến thành phố Đại Xương cũng không xa.
Chỉ lái xe chừng hai mươi mấy phút là đã có thể tiến vào bên trong khu vực thành thị của thành phố Đại Xương.
Đến lúc này Giang Diễm mới hỏi:
"Dương Gian, chúng ta về nhà trước hay đi đến công ty trước đây?"
Dương Gian trả lời:
"Đi đến công ty trước đi. Mấy ngày trước tôi có bảo Chương Hoa đi làm giúp một việc. Hiện tại hẳn là đã có kết quả rồi."
Hắn tứng bảo Chương Hoa đi điều tra về một tọa độ.
Dãy số đó hắn lấy từ trên một tấm ván gỗ cũ kỹ do ông lão quỷ gõ cửa lưu lại. Hắn nghi ngờ đây chính là manh mối được để lại từ thời kỳ dân quốc. Đồng thời cũng vì manh mối này mà hắn đã phải chạy đến Nhật để xử lý chuyện linh dị. Thậm chí còn làm mất đi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236118/chuong-1290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.