Nếu Giang Diễm không nằm mơ, như vậy chưa tiến vào bên trong giấc mơ và bị con quỷ kia truy sát. Vì vậy hắn có thể xác định bản thân của cô vẫn còn sạch sẽ, có thể rời đi.
Giang Diễm nói:
"Tôi không đi đâu, cậu ở chỗ nào tôi sẽ ở chỗ đó. Tôi là bạn gái cậu cơ mà, sao có chuyện vứt bỏ cậu lại một mình rồi chạy như thế được. Thời khắc này là thời khắc tốt nhất chứng kiến cho tình yêu của chúng ta."
Vừa nó, cô vừa ngửa cổ lên, nhìn Dương Gian với ánh mắt cực kỳ kiên định.
Cũng không biết là rốt cục cô lấy được dũng khí này từ đâu nữa.
Dương Gian nói:
"Cô cảm thấy khi ở bên cạnh tôi sẽ an toàn hơn một chút đúng không?"
"Không, tuyệt đối không có chuyện như vậy."
Giang Diễm vội vàng phủ định, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Dương Gian, liền chịu không nổi nói:
"Tôi thừa nhận là tôi có một chút ý nghĩ như vậy, nhưng chỉ một chút thôi. Dù sao khi ở bên cạnh cậu tôi cũng có được cảm giác rất an toàn, trước giờ vẫn luôn như vậy."
Dương Gian nói:
"Nể tình cô còn biết trung thực. Đi, đi vào trong thôn với tôi, nhìn xem rốt cục là chuyện gì vừa xảy ra."
"A? Nhưng tôi còn chưa trang điểm ?"
Giang Diễm tỏ ra bộ dạng có chút thụ sủng nhược kinh.
Dương Gian nói:
"Lần đầu tiên thấy cô, khi đó cô đang bị nhốt ở bên trong nhà vệ sinh, mấy ngày liền không tắm. Nói không chừng lúc đó cô còn phải uống không ít nước ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236078/chuong-1250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.