Dù đây có là một chuyện linh dị mà hắn có thể xử lý đi nữa, hắn đều cảm thấy tránh né vẫn tốt hơn.
Không cần phải đối kháng trực diện với nó, như vậy số lần hắn phải đối mặt với nguy hiểm sẽ trừ đi một.
Nào ai biết được liệu con quỷ kia có phát sinh chuyện đặc biệt nào không, dù sao đó cũng là quỷ, không ai biết được nó như thế nào hết.
Sau khi thấy đám người lái xe và rời đi khỏi tầm mắt, Dương Gian mới cầm theo túi đựng thi thể và trở về thôn.
Lúc này.
Đang lái xe trên đường, Lý Dược thầm thở phào một hơi khi thấy bản thân sắp sửa rời đi khỏi nơi này:
"Xui xẻo, đúng là xui xẻo. Vậy mà lại gặp được người không muốn gặp nhất ở trong thành phố Đại Xương. Ai có thể nghĩ ra được, Dương Gian lại chạy đến một nơi khỉ ho cò gáy như thế này. Tuy nhiên hắn từ chỗ nào nhận được tin tức ở bên trong rừng cây có chứa một cỗ thi thể quỷ dị."
"Lý Dược, tôi cảm thấy người tên Dương Gian kia không bình thường chút nào. Người này hoàn toàn khác xa so với những vị ngự quỷ nhân mà tôi từng gặp trước kia. Trước khi rời đi tôi có nhìn qua ánh mắt của hắn, một ánh mắt cực kỳ băng lãnh, không hề có cảm tình của người sống. Tôi có cảm tưởng ánh mắt hắn nhìn chúng ta giống như đang nhìn ba cỗ thi thể. Vả lại không biết hai người có chút ý đến không, số lần hắn sử dụng năng lực lệ quỷ không chỉ có một lần."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236077/chuong-1249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.