Càng đi ra phía ngoài thôn, cảm giác bất an trong lòng Dương Gian càng phóng đại.
Hắn đột nhiên cảm giác được một loại nguy hiểm nào đó đang tiếp cận hắn.
Hắn không biết phương hướng của nguy hiểm nằm ở đâu, giống như khắp nơi đều có vậy.
Ngay khi Dương Gian vừa mới đi ra khỏi thôn, ở bên trên tầng hai căn nhà cũ của hắn.
Căn phòng sát vách khẽ vang lên một tiếng két, sau đó cánh cửa gỗ được mở ra.
Căn phòng này chính là căn phòng dùng để đặt di ảnh cha của Dương Gian, không có người ở lại, luôn trong tình trạng đóng cửa. Nhưng đến tối, cánh cửa này dường như bị một người nào đó mở ra.
Đúng vậy, không hề sai.
Đúng là có một người.
Một người thanh niên mặc bộ quần áo khá cũ kỹ đi ra khỏi căn phòng, đi đến ban công.
Người này nhìn xuống phía dưới, dường như nhìn vào vị trí mà Lương Viên vừa nãy đứng để gọi Dương Gian, lại giống như đang nhìn về phía cửa thôn.
Người này khẽ ngẩng đầu lên, là một khuôn mặt sạch sẽ. Ánh trăng chiếu xuống, khiến cho khuôn mặt này có thêm mấy phần quỷ dị. Bộ dạng của người này khá giống với Dương Gian, nhưng phần nhiều lại giống với…Bức di ảnh đặt ở trên bàn hơn.
Chỉ là hiện tại.
Ở trong phòng không hề có di ảnh, cũng không có bàn gỗ.
Mà là một chiếc giường đơn vô cùng đơn giản.
Dường như lúc nãy người này đang ngủ ở trên chiếc giường này vậy, chỉ là vừa nãy người này đã bị tiếng gọi của Lương Viên đánh thức.
Cùng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236046/chuong-1218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.