Mặc dù khuôn mặt của hắn vẫn lạnh như băng, nhưng Giang Diễm chịu không nổi. Lúc này trong lòng cô có chút khẩn trương, hai hàng lông mày khẽ run, hô hấp cũng trở nên dồn dập, dường như đang chờ đợi chuyện tiếp theo đến.
"Không được."
Nhưng một lát sau, Dương Gian liền mở miệng cự tuyệt một cách cứng nhắc.
"A, vì cái gì."
Nhất thời sắc mặt Giang Diễm liền thay đổi, cô cảm thấy vô cùng thất lạc.
Rõ ràng hôm nay cô đã chuẩn bị kỹ càng như vậy rồi.
Dương Gian nói:
"Thôn này có gì đó không thích hợp. Tôi luôn cảm thấy ban đêm thôn sẽ xảy ra chuyện gì đó. Lúc chiều chắc cô cũng đã gặp em họ của tôi rồi chứ. Rõ ràng Tiểu Viên không được bình thường. Cô có nhớ rõ trước lúc vào thôn, con bé nói với tôi điều gì không?"
"Hình như em họ cậu bảo là tối nay sẽ đến tìm cậu."
Giang Diễm nói nhỏ, nhất thời lòng cô trở nên cực kỳ khẩn trương.
Dương Gian gật đầu nói:
"Đúng, có lẽ chuyện này sẽ rất bình thường, nhưng tôi khá chú ý. Tôi cảm thấy tối nay con bé chắc chắn sẽ đến tìm tôi."
Giang Diễm nhìn hắn rồi hỏi:
"Cho nên cậu muốn chờ con bé?"
"Không hẳn là như vậy, mà là quan sát, muốn nhìn xem chỗ này sẽ phát sinh chuyện gì. Từ chiều đến giờ tôi luôn lo lắng một vài người trong thôn sẽ có dính líu đến chuyện linh dị. Nhưng ban ngày mọi thứ lại quá yên tĩnh, không tìm được chứng cứ."
Vừa nói Dương Gian vừa tùy tiện nằm trên giường, nhíu mày suy tư.
Giang Diễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236045/chuong-1217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.