Trương Phân là một người phụ nữ trung niên, nhìn qua thì thấy bà là một người khá đoan trang, nhưng khá thông minh, bà cười cười:
"Gần đây thằng Dương Gian nhà em khá bận, không có thời gian đọc sách. Dù sao thành tích học tập của nó cũng không được tốt. Cho nên hiện tại nó đang đang cùng với một người bạn tên là Trương Vĩ mở một công ty. Trước mắt công ty của nó làm ăn cũng không tệ."
"Cậu bé Trương Vĩ kia cũng không tồi, là con trai của một nhà doanh nhân địa ốc, tài sản có mấy tỷ. Dương Gian đi theo cậu ta coi như được nhờ. Hiện tại cũng có một chút gọi là tiền đò. Nó còn kiếm cho tôi một căn biệt thự năm tầng ở trong thành phố Đại Xương cho tôi ở."
"Mọi người nhìn mà xem, hiện tại tôi cũng đang rảnh rỗi, không có việc gì làm nên trồng rau ở trong sân."
Vừa nói, bà vừa lấy điện thoại di động ra, đưa cho mấy người họ hàng kia nhìn tấm ảnh mà bà đã chụp.
Ở bên trong ảnh là một căn biệt thự lớn, còn có một sân rộng trồng toàn rau, nhất thời mấy người thân thích kia cảm giác không được tốt cho lắm.
Chẳng lẽ nhà nghèo nhất thôn lại có thể xoay người được trong khoảng thời gian ngắn như vậy hay sao? Tuy nhiên, đối với Trương Phân mà nói, Dương Gian đây là đang nhờ phúc của Trương Vĩ nên mới có tiền đồ như vậy. Bà căn bản không biết, hiện tại Dương Gian chính là người giàu nhất thành phố Đại Xương rồi. Ngoài ra còn có thêm một cái danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236043/chuong-1215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.