"Cha mình có phải là một người có liên quan đến chuyện linh dị không?”
Sự tò mò ở trong lòng của Dương Gian càng trở nên mạnh liệt, cho nên hắn trực tiếp đi đến căn phòng đặt di ảnh của cha hắn.
Bởi vì thời gian cha hắn mất cách đây cũng khá lâu rồi, cộng thêm trạng thái hiện tại, nên Dương Gian không có bất cứ sự thương cảm nào. Mà tất cả mọi thứ đều cực kỳ bình thường.
Sau khi mở cửa ra.
Trước mặt hắn là một chiếc bàn gỗ khá cũ kỹ, phía trên đặt một tấm ảnh thờ đen trắng. Bên cạnh tấm di ảnh là mấy thứ linh tinh như lư hương hay chén, dĩa gì đó dùng để thắp hương.
Bên trong tấm di ảnh là một người thanh niên tuổi chừng 20, tấm di ảnh này cũng không phải chụp lúc cha hắn chết, mà là chụp trước đó, khi chết thì lấy nó làm tấm di ảnh. Cho nên nó không được phù hợp cho lắm.
Khuôn mặt của người thanh niên trong ảnh khá tương tự với Dương Gian.
Mặt người thanh niên đang mỉm cười, rất sáng lạng.
Nếu thêm mấy năm nữa, Dương Gian thành thục hơn một chút, lại hay vận động nhiều cùng tiếp xúc với ánh nắng, có lẽ khuôn mặt của hắn sẽ giống với người thanh niên trong ảnh hơn.
Cho nên, nếu hiện tại có ai đó bảo người trong ảnh là cha của Dương Gian, thì khả năng vẫn có người không tin.
Sau khi nhìn thấy tấm di ảnh, Giang Diễm vội vàng cúi đầu vái mấy cái, sau đó chuẩn bị đi qua thắp nhang.
Dương Gian nhìn thấy nhưng không nói lời nào, hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236042/chuong-1214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.