"Được rồi, không có vấn đề gì, cậu lấy điện thoại di động ra đi, tôi chuyển tiền qua cho cậu."
Dương Gian cũng không dây dưa dài dòng với cậu bé, trực tiếp đền tiền.
"Lần sau nhắc nhở em họ của anh nên nhìn ngó cho cẩn thận. Nếu còn xảy ra chuyện như này nữa chúng tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu."
Cậu thiếu niên kia nhìn thấy Dương Gian trả tiền sảng khoái như vậy thì cũng không muốn dây dưa. Sau khi nhận được tiền liền rời đi, chuẩn bị dẫn mấy người bạn đi chơi đâu đó.
Nhưng không đợi cho cậu ta đi được quá xa.
Tiểu Viên ở bên cạnh bất chợt cười hì hì rồi nói:
"Tên này cũng thật là xui xẻo, sắp sửa phải chết rồi."
"Em vừa nói cái gì?"
Dương Gian lập tức quay đầu lại nhìn cô bé.
Tiểu Viên mỉm cười ôm lấy cánh tay của Dương Gian và nói:
"Không có gì. Anh họ, xe đạp của em hỏng rồi, anh phải đưa em về nhà đó. Nhưng trước đó em muốn đi ăn một chút, anh phải mời em, có được không?"
Dương Gian nói:
"Được, đây là bạn của em à? Đi cùng luôn chứ."
"Chuyện này chắc không tiện lắm."
Dường như cô bé này là người hướng nội, nên tỏ ra có chút ngượng ngùng.
"Không sao, coi như anh thay Tiểu Viên xin lỗi em. Vừa nãy con bé làm việc hơi cẩu thả."
Dương Gian nói, đồng thời cũng không khách khí mà chỉ trích Tiểu Viên không đúng.
"Vậy, cảm ơn anh."
"Đi thôi."
Tiểu Viên lập tức kéo tay Dương Gian, sau đó túm lấy tay cô bé kia rồi tỏ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236040/chuong-1212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.