"Là con bé?"
Phải một lúc sau, Dương Gian mới nhớ ra được.
Không trách được hắn lại cảm thấy quen như vậy.
"Ai thế? Là họ hàng thân thích à ?"
Giang Diễm tò mò nhìn xung quanh, nhưng cô không biết người mà Dương Gian đang chỉ là ai.
"Là em họ của tôi. Mặc dù ít khi gặp con bé, nhưng nếu tôi nhớ không lầm thì con bé hẳn là Lương Viên. Tuy nhiên trước giờ tôi đều gọi con bé là Tiểu Viên. Cô kiếm chỗ đậu xe đi, tôi qua đó xem tình hình một chút."
Trong lúc nói chuyện, Dương Gian đã đi xuống xe, sau đó nhanh chân bước về phía bên kia.
"Mệt quá, không chạy nổi nữa, tớ sắp sửa mệt chết rồi."
Ở bên cạnh Tiểu Viên có một cô bé, có lẽ là đồng bọn đang thở phì phò, thể lực đã đến cực hạn, không thể chạy tiếp được nữa.
"Thật là, sau cậu yếu vậy, chưa chi đã mệt rồi. Tớ còn có thể chạy thêm được một đoạn đường rất dài nữa đấy. Nếu cậu không chạy thì tớ cũng không chạy nữa."
Tiểu Viên cười hi hi, cô bé dừng lại, chờ người bạn của cô bé nghỉ ngơi.
Nhưng vừa mới dừng lại, hai cô bé đã bị đám thiếu niên ở phía sau đuổi kịp và bao vây lại.
"Đi xe đạp cũng không chịu nhìn đường, còn đụng vào đám người chúng tôi, cô bị mù hay sao vậy? Hiện tại bị tôi bắt được rồi, cô nói chuyện này nên tính như thế nào đây?"
Người thiếu niên bị đụng giơ tay chỉ chỉ vào chân của cậu ta, ở đó hiện rõ hình của chiếc lốp xe.
Đến hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236039/chuong-1211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.