Ở chỗ này người duy nhất mà Keiko có thể dựa dẫm cũng chỉ có một mình Dương Gian.
Dương Gian bình tĩnh nhìn cô ta một cái nhưng không nói gì.
Ngay lúc này, ở xung quanh đột nhiên truyền ra một giọng nói quái dị:
"Ha ha, Xã trưởng, đây chính là ngoại viện mà ngài mời đến sao? Theo như tôi thấy người này chỉ là một kẻ vô năng và nhát gan mà thôi. Ngay cả dũng khí ra tay cứu người mà hắn cũng không có, sao xử lý được chuyện kia."
"Điền Dã, câm miệng. Cậu quá đáng lắm rồi đó, mau chóng rời đi khỏi chỗ này. Nếu không cậu sẽ phải trả giá đắt."
Xã Trưởng Tam Đảo tỏ ra cực kỳ phẫn nộ.
Sự xuất hiện Điền Dã chẳng những khiến hắn ta mất hết thể diện, còn có thể gây ảnh hưởng đến lần hành động kế tiếp của bọn họ.
"Aaa! Đừng!"
Đáp lại lời của Tam Đảo là một tiếng hét thảm, sau đó một cô gái tiếp khách bị một cỗ lực lượng vô hình ném ra ngoài. Cô ta không bị té gãy cổ như người trước, mà chìm sâu vào trong lòng đất, chỉ chừa lại hai cánh tay đang vùng vẫy một cách bất lực.
Chỉ một lát sau.
Hai cánh tay đang gắp đồ ăn của Dương Gian đột nhiên đình chỉ, giữ nguyên tư thế giữa không trung, không hề có bất cứ động tĩnh nào.
"Người tiếp theo sẽ là cô gái đáng yêu ở bên cạnh cậu. Nếu có thể, hãy thử ngăn cản tôi đi, mắt quỷ Dương Gian trong truyền thuyết."
Giọng nói âm trầm của Điền Dã vang lên ở bên tai của những người khác, xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235970/chuong-1142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.