Tam Đảo nói:
"Không, chỉ cần là một món đồ bình thường ở trên người của người sử dụng là được. Nhưng món đồ đó phải đại diện được cho thân phận của người sử dụng, ví dụ như một dây buộc tóc, một bộ quần áo thường dùng, hay đại loại như thế đều có thể được chấp nhận. Chẳng lẽ Vương Tín không nói cho Dương tiên sinh biết điều này? Chuyện này đúng là sự tắc trách của cậu ta rồi."
"Nhưng Dương tiên sinh cũng cần phải chú ý. Món đồ sứ này khá dễ vỡ, nếu có ai đó không cẩn thận làm đổ thứ này khiến nó bị vỡ, đó sẽ là một chuyện cực kỳ phiền toái. Cho nên khi sử dụng, ngài nhất định phải đặt nó ở một nơi an toàn."
"Ừm, tôi biết chuyện này rồi."
Dương Gian nói, hắn từng thí nghiệm chuyện này ở trên người của Vương Tín.
Cho nên, nếu hắn sử dụng đến quỷ sứ, chắc chắn hắn sẽ phải dùng quỷ vực ném nó xuống sâu dưới lòng đất, tránh bị người ta phá hư.
Ngay khi Dương Gian thu hồi mấy món đồ, đang chuẩn bị tiếp tục ăn uống.
“Roẹt! roẹt!”
Mấy ngọn đèn bên trong cửa tiệm đột nhiên lấp lóe, khiến cho ánh sáng ở xung quanh trở nên ảm đạm. Không chỉ là bên trong cửa tiệm, mà toàn bộ sân bay đều trở nên tối hẳn. Giống như thời gian đột nhiên chuyển từ buổi trưa qua buổi tối vậy.
Xã trưởng Tam Đảo lập tức đặt ly rượu xuống và hỏi:
"Chuyện gì xảy ra vậy? Tình hình bên ngoài như thế nào rồi? Là chuyện đó đã lan đến đây hay sao?"
Ánh mắt Dương Gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235969/chuong-1141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.