Sắc mặt Hạ Thiên Hùng khẽ nhúc nhích:
"Tên Dương Gian này lại không có ngẩng đầu. Sao có thể chứ."
Dựa theo thói quen của một người bình thường, khi có người đứng trên tầng ba nói chuyện thì người kia chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên nhìn. Kể từ đó Dương Gian sẽ thỏa mãn điều kiện giết người của con quỷ trên vai. Nhưng từ đầu đến cuối, Dương Gian lại dùng con mắt trên trán nhìn chằm chằm vào hắn ta.
Con mắt màu đỏ chót, quỷ dị kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào hắn ta, giống như bị lệ quỷ dòm ngó vậy.
"Tên này chắc chắn đang lảng tránh việc phải ngẩng đầu. Nếu là như vậy thì chỉ còn lại một khả năng, tin tức tình báo bị tiết lộ... Bên phía Hội anh em đã xảy ra vấn đề."
Trong đầu Hạ Thiên Hùng lập tức xuất hiện một ý nghĩ như vậy, đồng thời trở nên căng thẳng hơn lúc trước rất nhiều.
Dù sao hắn ta khác với những ngự quỷ nhân còn lại, đó chính là hắn ta không thể khống chế hoàn toàn con quỷ trong người. Điều hắn ta có thể làm chỉ là lựa chọn một cơ hội phù hợp, sau đó thả con quỷ ra để nó tự động đi giết người, đồng thời hắn ta không thể lựa chọn mục tiêu thay cho con quỷ kia được.
Nếu Dương Gian không có ngẩng đầu lên, thì sẽ không thể bị con quỷ trên vai chú ý đến. Như vậy thì dù hắn ta có là ngự quỷ nhân đi nữa cũng không cách nào khiến cho con quỷ này đi xuống khỏi bả vai của hắn ta. Hắn ta cùng lắm là chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235670/chuong-842.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.