Ngay khi Dương Gian đang định đi lên tầng hai, thì ở bên trong phòng khách lại xuất hiện giọng nói của một người đàn ông.
"Tôi còn tưởng là có trộm tiến vào muốn nạo lấy vách tường của tôi cơ, không nghĩ là đại danh đỉnh đỉnh thành phố Đại Xương mắt quỷ Dương Gian. Không biết Dương tiên sinh đến nhà của tôi là vì cái gì vậy? Chắc không phải là đi nhầm đường và mở nhầm cửa đấy chứ."
Dương Gian quay đầu lại nhìn, nguồn gốc phát ra âm thanh là một chiếc loa.
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Cậu còn cẩn thận hơn sơ với tưởng tưởng của tôi. Không chỉ nuôi một con chó canh bên ngoài, mà còn dùng vàng để sửa sang lại toàn bộ căn biệt thự. Phần lớn ngự quỷ nhân có được quỷ vực, sau khi vào căn phòng này, muốn tìm ra cậu là một điều cực kỳ khó khăn. Nhưng hiện tại cậu không cần phải núp nữa, tôi biết cậu ở chỗ này, cậu giấu không nổi đâu."
"Nhưng tôi cũng không dám tùy tiện xuất hiện trong tầm mắt của ngài đâu. Lỡ ngài tặng cho tôi một cái liếc mắt khiến tôi tan thành mây khói thì có oan uổng không chứ?"
Trong giọng nói của Hạ Thiên Hùng mang theo sự cảnh giác cao độ.
"Có chuyện gì thì mọi người có thể thương lượng được mà, không cần phải trực tiếp chạy đến nhà người ta đê gặp mặt như này, quá đáng sợ."
Giọng điệu của Dương Gian vẫn cực kỳ bình thản.
"Cậu cảm thấy chút vàng mà cậu thêm vào này có thể chịu đựng được trọng lượng như bản thiết kế hay sao? Hay là cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235669/chuong-841.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.