Hùng Văn Văn vội vàng gật đầu.
Dương Gian không nói thêm gì nữa mà quay đầu một mình đi vào sâu bên trong lớp sương mù.
Ngay khi Dương Gian sắp đi vào trong sương mù quỷ, hắn quay đầu và nói:
"Hai người các cậu không được nhân dịp tôi không có mặt ở đây để mà chạy trốn đâu đấy. Dù có chạy thì cũng phải chờ tôi chết rồi mới được chạy. Nếu không khi ra ngoài được tôi sẽ tìm hai người để tính sổ đó."
La Tố Nhất đổ mồ hôi lạnh. Hắn ta cười ngượng ngùng một tiếng nhưng không có đáp lại.
Hắn ta cũng không biết được mấy lời nói lúc nãy của hắn ta với Lâm Lạc Mai có bị Dương Gian nghe được hay không.
Sau khi cảnh cáo xong, Dương Gian quay đầu bước vào trong đám sương mù. Hắn vừa mới bước về phía trước được mấy bước thì cả người như bị lớp sương mù dày đặc kia nuốt chửng. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất khỏi tầm mắt của đám người. Thế nhưng những đường viền kiến trúc bên trong tòa khách sạn vẫn hiện rõ trong tầm mắt của bọn họ. Còn bóng lưng của Dương Gian nằm ngay trước mặt thì lại biến mất. Lớp sương mù này khiến cho người ta cảm giác được một sự quỷ dị khó mà tưởng tượng nổi. Việc dừng bước ở phía trước đám sương mù quỷ này lúc nãy của đám người là hoàn toàn chính xác.
Bên trong khu vực thuộc về đám sương mù quỷ kia, Dương Gian đã bị lạc đường. Hắn không thấy được trước sau, trái phải, đồng thời không nghe được bất cứ động tĩnh nào, xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235346/chuong-518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.