Giờ phút này bốn người Dương Gian, Hùng Văn Văn, La Tố Nhất, Lâm Lạc Mai đang đứng bên cạnh đám sương mù bao phủ toàn bộ khách sạn Caesar. Bọn họ không lựa chọn phương án rút lui, đồng thời cũng không thể nào trực tiếp xông vào trong đó được.
Ở thời điểm hiện tại, bất cứ hành động lỗ mãng nào đều có thể chết người.
Lần hành động này, Dương Gian muốn truy cầu sự hoàn mỹ để chuyện này có được một cái kết thúc mỹ mãn. Thế nhưng lượng tài nguyên có thể điều động trong tay của hắn không nhiều. Nếu một lần không thành công thì lần sau sẽ không thể nào chu toàn như lần trước được.
La Tố Nhất đứng tại chỗ nhìn thấy Dương Gian đứng ở cách đó không xa đang trầm ngâm thì trong lòng xuất hiện một dự cảm xấu.
"Xem ra lần này chúng ta đều đã lành ít dữ nhiều rồi. Ngay cả Dương Gian cũng phải cẩn thận như vậy là đủ thấy được mức độ nguy hiểm như thế nào. Nếu không phải lần này không có cách nào thì dù có đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không đến cái chỗ quỷ quái này."
Lâm Lạc Mai không nói bất cứ câu gì. Cô chỉ nhìn qua La Tố Nhất một chút, trong mắt hiện lên rõ vẻ bất an cùng sợ hãi. Cô ta có dự cảm, rất có thể bản thân sẽ chết ở trong chỗ này. Trước đó cô không có cảm giác mãnh liệt như vậy nhưng càng tới gần thì loại cảm giác sợ hãi này càng hiện rõ.
La Tố Nhất thấy được sự bất an của Lâm Lạc Mai nên vội vàng an ủi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235345/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.