Lớp sương bụi màu xanh đen này đã bao phủ hết toàn bộ, khiến xung quanh đen như mực. Vì thế Dương Gian không thể thấy được bên người của hắn còn có ai hay không, đồng thời hắn cũng chả nghe thấy được bất cứ thứ gì. Hắn cứ như là một người vừa mù vừa điếc ở trong thế giới này vậy.
Vốn dĩ mắt quỷ có thể nhìn được trong bóng tôi nhưng lúc này nó đã mất tác dụng. Đến lúc căng thẳng thì nó lại bị đứt đây đàn.
Xem ra nếu mắt quỷ không có khôi phục nó sẽ không thể nào ứng phó được với mấy chuyện như thế này được.
Cũng có thể là không chỉ riêng mắt quỷ của hắn, mà là bất cứ con quỷ nào khác, nếu không khôi phục lại hoàn toàn thì sẽ khó mà đối phó với thứ này được.
Cũng giống như những gì mà Triệu Khai Minh đã nói, lệ quỷ chỉ là một trong những mảnh ghép. Thứ mà hiện tại Dương Gian đang phải đối mặt chính là một bức tranh đã được ghép lại hoàn chỉnh, hoặc cũng đã ghép xong được khung xương, chỉ còn thiếu mấy chi tiết lặt vặt.
"Cộp, cộp, cộp!"
Đúng lúc này xung quanh đột nhiên vang lên tiếng giày da gõ trên mặt đất.
Sau nửa tiếng đồng hồ chờ đợi, dưới sự quyết đoán của Dương Gian khi tạo dựng sơ hở thì cuối cùng con quỷ kia cũng đã có hành động.
"Nó đang đi về phía của mình."
Dương Gian nhanh chóng nhìn về phương hướng phát ra của âm thanh.
Mặc dù hắn vẫn như cũ, không thấy bất cứ một thứ gì nhưng hắn lại có thể lờ mờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235193/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.