Cầm chiếc đinh loang lổ trong tay, đột nhiên Dương Gian có cảm giác bản thân đang nắm lấy một phần hi vọng cuối cùng của thành phố Đại Xương. Điều này khiến cho hắn khá là căng thẳng.
Hắn tin tưởng thứ này có thể hạn chế được con quỷ đầu nguồn kia.
Nếu mà thứ này còn không thể hạn chế được nó, vậy thành phố Đại Xương hết cách cứu chữa rồi. Hiện tại, dù hắn có khả năng đối mặt với con quỷ ngọn nguồn nhưng hắn lại không thể nào giam giữ con quỷ kia lại được.
"Mình đã gỡ chiếc đinh đóng quan tài này xuống rồi, nên làm gì với thứ này đây... "
Dương Gian đưa mắt nhìn cái bóng màu đen cao ba mét đang dính trên thân cây kia.
Tạm thời nó vẫn không có động tĩnh nào hết.
Cũng không biết có phải do bị hạn chế quá lâu khiến cho thứ này rơi vào trạng thái ngủ say hay không. Hoặc là thứ này không hề đáng sợ như những gì hắn tưởng tượng.
Thôi, mặc kệ nó.
Hắn không có nhiều thời gian để mà quan tâm đến những chuyện này.
Hiện tại thành phố Đại Xương đã sắp sửa trở thành địa ngục dưới trần gian rồi, cứ vượt qua khỏi chuyện trước mắt đã. Sau đó lại tính đến những chuyện này sau.
Dương Gian không để ý đến nó nữa, hắn quay đầu lại và rời đi.
Ở bên ngoài, vị sư trụ trì kia vẫn còn đang lo lắng đứng ngồi không yên. Khi thấy Dương Gian đi ra, lão lập tức hỏi thăm:
"Tình hình bên trong thế nào? Có ác quỷ thật không? Thứ mà cậu cầm trong tay có phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235192/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.