Khi chứng kiến được khuôn mặt khô gầy của người bệnh nhân ở trước mặt, Dương Gian lại nhớ đến bộ dạng của Chu Chính lúc hai người gặp mặt lần thứ nhất, bộ dạng của anh ta lúc đó cũng giống như thế này.
Thế nhưng sự thống khổ mà Chu Chính phải tiếp nhận còn lâu và dài hơn rất nhiều so với người trước mặt. Loại đau khổ đó đã dung nhập vào bên trong người của anh ta hoặc có thể nói đó chính là một lại miễn dịch do bị tra tấn quá lâu.
Dương Gian nhìn người bệnh nhân kia và nói.
"So với người khác thì cậu vẫn còn may mắn hơn rất nhiều."
Mặc dù hiện tại đang làm thí nghiệm, hưng nhờ vậy mà người này có thể thoát khỏi được sự tra tấn của Quỷ Anh, khôi phục lại bình thường.
Lúc này Vương Tiểu Minh lại đang rời khỏi phòng phẫu và đi vào căn phòng quan sát ở một bên cùng với mấy người nhân viên thân cận. Ở đây mấy người bọn họ có thể thông qua lớp cửa kính để quan sát thấy rõ mọi thứ bên trong phòng thì nghiệm. Đương nhiên, nếu có nguy hiểm gì thì bọn họ cũng có thể kịp thời rút lu.
Dương Gian nói.
"Hả? Mấy người làm gì mà đứng xa như vậy?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Đương nhiên để đề phòng rồi, cậu không cần để ý đâu. Cứ chuẩn bị làm theo dự án đã bàn đi, nếu xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn thì nhanh chóng phong tỏa phòng phẫu thuật ngay. Phía dưới bàn phẫu thuật có một cái hộp sắt được làm bằng vàng. Chờ cậu tìm ra được vị trí của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235145/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.