Dương Gian nói:
"Tôi không chắc chắn 100% có thể bảo vệ được hắn ta nhưng ít nhiều cũng có một chút nắm chắc."
"Cậu nắm chắc bao nhiêu phần?"
Dương Gian nói:
"Khoảng bốn phần mười."
Triệu Kiến Quốc trầm ngâm một chút rồi nói:
"Sau bảy ngày mà mọi chuyện vẫn không có tiến triển gì, tôi sẽ đồng ý hành động của cậu."
Dương Gian cười nói:
"Lời này của anh đã được tôi ghi âm lại rồi đó, đến lúc đó mà có xảy ra hậu quả gì là tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu nha. Đừng có đổ cho tôi là được."
"Đương nhiên là tôi hiểu điều này, được rồi, không quấy rấy cậu làm việc nữa."
Triệu Kiến Quốc nhanh chóng cúp máy.
Mà giờ khắc này, Dương Gian đã lái xe đến trước cửa chính của một bệnh viện. Xung quanh chỗ này đã bị cảnh sát canh phòng rất cẩn mật, hoàn toàn bị phong tỏa mọi đường ra lối vào, trừ phi được phê chuẩn nếu không sẽ không có một ai lọt vào bên trong được.
"Xem ra công việc nghiên cứu của giáo sư Vương đã có bước tiến triển nào đó rồi, nếu không hắn ta sẽ không gọi một mình mình đến đây."
Dương Gian nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy ở đây có mỗi chiếc xe của hắn, ngoài ra không còn chiếc xe nào nữa, không có Triệu Khai Minh, cũng không có của Tôn Nghĩa cùng Trương Hàn.
"Tôi là Cảnh sát Quốc tế, Dương Gian, xin hỏi giáo sư Vương ở đâu?"
Một người nhân viên lập tức đi đến chào đón hắn.
"Xin chào, Cảnh sát Dương, mời cậu đi về phía bên này."
Dưới sự dẫn dắt của người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235144/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.