Dương Gian nói:
"Không phải là anh định đánh chủ ý vào con quỷ này của tôi đó chứ? Lần trước tôi đã bán cỗ quan tài kia cho giáo sư Vương rồi, lần này tôi lại không có ý định bán con quỷ này."
Triệu Kiến Quốc vội nói:
"Không, không, không, cậu đừng có hiểu lầm tôi như thế, mục đích của tôi chỉ là cảm ơn thôi. Việc cậu giam giữ con quỷ kia là một chuyện tốt, đã giúp cho thành phố Đại Xương tiêu trừ một mối nguy hiểm không hề nhỏ. Công lao này không hề nhỏ chút nào, điều này trợ giúp rất lớn đối với việc cậu xin được cấp quyền lợi của Cảnh sát Quốc tế. Dù sao công lao càng lớn thì cậu càng được sự chiếu cố của cấp trên. Nếu không phải có chuyện ở thôn Hoàng Cương, chắc cấp trên sẽ không đồng ý cho yêu cầu này của cậu đâu. Mặt khác, có lẽ cậu nên tiếp nhận trình tự để trở thành Cảnh sát Quốc tế chính thức đi, khoảng 10 ngày nữa sẽ có người tiếp xúc với cậu. Đương nhiên là cậu có thể yên tâm, nhưng yêu cầu tôi đáp ứng với cậu thì tôi sẽ làm cho cậu."
Dương Gian nói:
"Vậy thì tốt rồi, còn có chuyện linh dị nào nữa không? Tôi đã phải loay quay cả một ngàynên hơi mệt, nếu như không có chuyện linh dị thì tôi muốn đi ngủ đây."
"Thật sự xin lỗi vì đã quấy rầy giấc ngủ của cậu nhưng tôi vẫn còn có một chuyện muốn thông báo cho cậu biết. Đó là hai mươi phút trước rôi đã nhận được thông tin xác nhận là quỷ vực đã biến mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235064/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.