Trương Lệ Cầm thở hồng hộc lôi một chiếc rương vào thang máy.
"Đây là thứ gì vậy, cái rương bé như thế mà nặng vậy."
Đừng nói là xách, chỉ kéo thôi cũng đã tốn sức rồi.
Mặc dù đầu Giang Diễm chảy đầy mồ hôi nhưng cô lại tỏ ra rất nhiệt tình.không cảm thấy mệt mỏi.
Cô híp mắt, có chút ảo tưởng nói:
"Đây chính là giang sơn do tôi đánh được đó. Xem ở việc cô giúp đỡ tôi chuyển đồ, tôi sẽ phá lệ tiết lộ cho cô biết một ít."
Vừa nói cô vừa mở một chiếc vali nặng nề ra.
Bên trong chính là những cục màu vàng kim, hình chữ nhật. Chúng tỏa ra những ánh sáng màu vàng khiến cho Trương Lệ Cầm bị lóa mắt.
Trương Lệ Cầm có chút giật mình:
"Vàng? Cái này, tất cả những thứ này đều là vàng hay sao vậy?"
Trong lòng cô ta hơi run lên, thứ lúc nãy cô ta chuyển chính là vàng, hơn nữa toàn bộ những chiếc rương này đều là vàng? Giang Diễm nói:
"Đương nhiên, toàn bộ những rương này đều chứa vàng. Nhìn vậy thôi chứ cũng không nhiều đâu, chỉ có 400 cân, tôi mua hết bốn tỷ đó."
Rõ ràng Trương Lệ Cầm đã bị chấn kinh.
Cô ta là nhân viên của cửa hàng xe ô tô, trước giờ cũng đã từng tiếp xúc với không ít vị tổng giám đốc có giá trị mấy tỷ. Thế nhưng người có thể bỏ 400 cân vàng vào mấy cái thùng và kéo lê như thế này thì đây chính là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy.
Trương Lệ Cầm cố đè nén sự kinh ngạc ở trong lòng, sau đó cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235063/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.