Hai người trầm mặc nhìn nhau một hồi.
"Rất tốt, cô vẫn chưa ngu đến mức độ không có thuốc chữa."
Lúc này Dương Gian mới chậm rãi thu súng lại, sau đó không nói thêm câu nào nữa. Hắn quay người lại, ngồi lên xe đạp, sau đó đi khỏi đây.
Trông thấy Dương Gian đạp xe đạp biến mất trong bóng tối ở phía trước, lúc này Đồng Thiến mới đứng lên, sắc mặt cô ta thay đổi liên tục.
Tên gia hỏa này đúng là không có kiêng kỵ gì hết.
Có phải là ngự quỷ nhân đều sẽ điên cuồng như vậy không? Hay chỉ có mỗi một mình cậu ta là điên cuồng như thế.
Từ trước đến giờ Đồng Thiến chỉ phụ trách ở một thành phố nhỏ, thành phố này không được tính là hạng tư chứ đừng nói hạng ba, hạng hai gì đó. Mà chuyện linh dị cũng cực kỳ ít khi xảy ra cho nên cô ta rất ít khi tiếp xúc với các ngự quỷ nhân khác. Ngoại trừ một số ít ngự quỷ nhân cấp trên.
Vì thế khi gặp được hành động vừa rồi của Dương Gian khiến cho cô ta bắt đầu ý thức được sự tàn khốc trong một góc của thế giới này.
Trong lòng Đồng Thiến thầm nghĩ:
"Người này giống như một con sói cô độc giãy dụa sinh tồn trong bóng tối. Mặc dù thi thoảng cậu ta sẽ phát ra một chút lòng tốt nhưng không thể nào che giấu được bản tính của một con sói cô độc. Câu ta rất nguy hiểm, sau này mình phải tránh xa cậu ta một chút."
Thế nhưng cô ta vẫn còn chưa ý thức được, chính cái thế giới này đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235053/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.