Số lượng người sống sót cũng không ít, có hơn 20 người, bọn họ bám theo sao hai người. Trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ sợ hãi, nhìn quanh nhìn quắt, bất cứ cành cây ngọn cỏ nào ở xung quanh mà lay động một cái đã hù cho bọn họ hết hồn. Thế nhưng mấy người này vẫn còn tốt hơn nhiều so với những tên nằm tê liệt trên mặt đất, co cụm lại một góc như ở trong tiệm lẩu.
Khôn thì sống, vống thì chết, chỉ có kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn.
Câu nói này quả không hề sai chút nào.
Lúc này Dương Gian thấy, đám người này hẳn là đã tạm thời an toàn.
Quỷ gõ cửa cũng không có đi theo bọn họ.
Như vậy xem ra, con quỷ gõ cửa cửa này vẫn còn có quy luật nào đó. Có lẽ sau khi tránh khỏi một lần tập kích của nó, quỷ gõ cửa sẽ không tấn công lần thứ hai.
Nếu không phải như vậy, có lẽ ở đây có đến hai mươi người, mà ai cũng đều nghe được tiếng gõ cửa rồi, kiểu gì nó cũng phải tập kích lần nữa chứ.
Lúc này Dương Gian lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Giang Diễm.
"Tôi phải goi điện thoại một lát, cô cứ để cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ đi."
"Là tôi đây, Dương Gian, tình huống thế nào rồi, nếu không chết thì hãy kêu chít chít xem."
Ở đầu dây bên kia của Giang Diễm truyền đến âm thanh.
"Chít chít!"
Dương Gian vội hỏi:
"Hiện tại chị đang ở đâu."
Giọng nói của Giang Diễm có chút gấp gáp:
"Tôi, tôi không biết, tôi chỉ biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235052/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.