Ngay khi tiếng cười của khuôn mặt quỷ kia được vang lên, ông lão ở bên ngoài cửa chợt ngừng lại. Cánh tay cứng ngắc, khẳng khiu dừng lại ở giữa không trung, không hề nhúc nhích.
Tiếng gõ cửa chết chóc đã bị ngăn cản lại nhưng mặt quỷ Đồng Thiến không thể nào duy trì tiếng cười này mãi được, nếu cứ kéo dài như thế lệ quỷ sẽ khôi phục lại thôi, muốn khắc chế ông lão không thể nào ỷ lại vào lực lượng lệ quỷ được, đó là điều mơ tưởng.
Chỉ trong chốc lát, Đồng Thiến cảm giác được khuôn mặt ở sau đầu của cô ta bắt đầu vừa cười vừa di chuyển ra phía trước, nó muốn bao trùm khuôn mặt Đồng Thiến.
Cô ta hiểu, một khi khuôn mặt quỷ này phủ kín được khuôn mặt của cô ta, đến lúc đó Đồng Thiến sẽ không còn là một con người nữa, mà là quỷ chính hiệu.
"Không thể tiếp tục kéo dài nữa."
Đồng Thiến hiểu rõ tình trạng bản thân, cô ta lập tức quay người lại, vuốt đám tóc ra phía sau, che khuôn mặt cười.
Tiếng cười ngừng lại, mặt quỷ cũng ngừng di chuyển về phía trước.
Thế nhưng, sau khi tiếng cười dừng lại thì tiếng gõ cửa chết chóc lại bắt đầu.
"Cộc cộc, cộc cộc!"
Ông lão mặc chiếc áo dài màu den, toàn thân mọc đầy thi ban lại đưa tay lên gõ cửa thêm lần nữa. Vốn dĩ đám người sống sót chạy qua chạy lại như ruồi bay loạn xạ, lúc này, khi nghe được tiếng gõ cửa thì có mấy người lập tức ngã bịch xuống đất.
Quỷ lại tiếp tục giết người, cách thức giết người cũng rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235049/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.