Người đàn bà kia có chút trách móc Đồng Thiến.
"Không phải cô bảo cô là cảnh sát hay sao? Như vậy thì sao cô có thể nói những lời như vậy chứ."
Đồng Thiến trầm mặt, đang muốn mở miệng nói thì ngay lập tức một âm thanh vang lên, khiến cả người cô ta tự động căng cứng, nhịn không được phải quay đầu lại nhìn.
"Cộp, cộp, cộp!"
Âm thanh bước chân đi lên cầu thang vang vọng ở trong bóng tối, một bước, lại một bước. Cứ như thế, mấy bước chân kia khiến cho cô ta cảm thấy được sự ngột ngạt cứng ngắc, mà âm thanh cũng không được nhẹ nhàng, linh hoạt như người bình thường. Chỉ cần nghe được tiếng bước chân này là Đồng Thiến đã có thể phân biệt ra được. Đây chính là một cỗ thi thể đang di chuyển.
Đồng Thiến nhở giọng quát nhẹ:
"Tất cả câm miệng lại."
Cô ta vội vàng tiến lại gần cửa kính của tiệm lẩu, cầm đèn pin chiếu ra hành lang, ý đồ của cô ta là muốn mượn ánh sáng chiếu từ đèn pin để quan sát thứ gì đang đi lên cầu thang. Nếu thứ đó chỉ là quỷ nô, Đồng Thiến có thể đối phó không. Tiếng bước chân đi lên từ tầng 1, sau đó dần dần đi vào tầng 2. Mặc dù đèn pin quân dụng trong tay của cô ta rất sáng nhưng bóng tối ở xung quanh lại quá dày đặc, chỉ thấy được một lớp bụi ánh sáng mà thôi. Mặc dù không đủ sáng để thấy rõ mọi thứ, nhưng vẫn có thể quan sát được một cách mờ mờ.
Tiếng bước chân cứng ngắc, ngột ngạt càng ngày càng gần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235048/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.