"Cậu muốn hỏi cái gì?"
"Lúc trước Vương Tiểu Cường có nói rằng cái chết của Nghiêm Lực không phải do người của câu lạc bộ làm, ít nhiều tôi vẫn tin tường câu này của hắn ta, dù sao Nghiêm Lực cũng là thành viên của câu lạc bộ, cứ coi Vương Tiểu Cường tàn nhẫn đi nữa, hắn ta cũng không thể nào dùng người nhà đi giết người nhà được, đây chính là hành động tự đập biển hiểu của bản thân."
Người này lập tức nói, giọng điệu ông ta khá run.
"Cái này, cái này... Thật sự tôi không biết gì về cái này hết, mặc dù chúng tôi là cổ đông của câu lạc bộ, chúng tôi chỉ phụ trách vấn đề tiền bạc mà thôi, còn chuyện cụ thể thì đều do Vương Tiểu Cường quản lý hết."
Dương Gian nói:
"Chỉ đầu tư tiền bạc, không quản lý, người như ông có sống cũng chỉ lãng phí lương thực, thôi đi thăm hỏi người vừa rồi đi."
Hắn vừa nói xong thì ông ta cũng lập tức biến mất không thấy gì nữa. Dương Gian sử dụng quỷ vực đưa ông ta xuống dưới lòng đất, chờ cho quỷ vực thu hồi, ông ta bắt đầu cảm giác được áp lực từ bùn đất ở bốn phía truyền đến, trực tiếp khiến cho ông ta bị ngạt thở. Ông ta muốn giãy dụa nhưng mà chẳng làm nên trò trống gì, chỉ cảm thấy sinh mạng của ông ta đang bị bóc ra dần dần! Sắp chết, ông ta cảm giác bản thân đã sắp chết.
Hối hận, chính là hai từ xuất hiện ngay lúc này ở trong đầu vị tổng giám đốc, bản thân sao lại làm chuyện đáng chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235017/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.