Trong lòng hắn ta mang theo sự nghi hoặc nhưng hơn cả sự nghi hoặc chính là sự sợ hãi cùng tuyệt vọng.
Sau một giây, một cái bóng màu đen lại chậm rãi nhập vào trong người Lôi Hổ từ dưới chân. Toàn bộ những chuyện vừa diễn ra chính Lôi Hổ cũng không hề biết gì hết.
"Dừng lại, Lôi Hổ, cậu dừng lại đi."
Trên trán của Vương Tiểu Cường toát ra mồ hôi lạnh, hắn ta phất phất tay với Lôi Hổ.
Âm thanh của Dương Gian lại truyền đến từ một hướng khác.
"Vô dụng thôi, mấy người không thể nào biết được vị trí thật sự của tôi, chỉ bằng cách bắn bậy bắn bạ này là không thể bắn trúng tôi được. Ngay cả thật hay giả mà mấy người cũng không phân biệt được, làm sao mấy người có thể phân biệt được giữa hư ảo và chân thực. Những thứ mấy người nhìn được có thể lừa gạt mấy người, vậy thì chẵng lẽ mấy âm thanh nghe được kia lại không thể nào lừa gạt mấy người hay sao?"
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, hiện tại Dương Gian đang ngồi nghỉ ngơi tên một chiếc ghế đá, đây chính là chiếc ghế đã nằm trong vườn. Nói cách khác, vị trí hiện tại của bọn chúng đã không còn nằm ở trong nhà nữa, đã ra bên ngoài rồi? Giờ phút này Vương Tiểu Cường đã nổi giận thật sự:
"Chết tiệt, mày là thứ quỷ quái gì vậy? Mày lại có thể thay đổi được vị trí của bọn tao mà bọn tao lại không hề hay biết chút gì là sao?"
Hiện tại, Vương Tiểu Cường bắt đầu có cảm giác khó tin nhưng kinh nghiệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5235016/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.