Dương Gian lập tức nhảy ra từ bên trong cỗ quan tài, sắc mặt trở nên dữ tợn nói:
"Tôi nói quỷ vẫn còn ở đây mà anh không nghe hay sao? Anh bị điếc à?. Cơ bản mục đích của anh khi nằm bên trong cỗ quan tài này không phải vì duy trì sự cân bằng, cũng không phải áp chế con quỷ kia... Mà mục đích chính của anh chính là muốn chiếm giữ cỗ quan tài này, đem bản thân anh biến thành một con quỷ thật sự, anh cảm thấy anh đã bắt được con quỷ ở chỗ này rồi hay sao? Lúc nãy tôi đã tiến vào bên trong cỗ quan tài này rồi, dựa vào những gì mà tôi cảm nhận được, tôi có thể đoán ra con quỷ ở trong này không hề có thân thể, nó chỉ là một dạng ý thức, giống như linh hồn vậy. Người đàn ông trong bức ảnh thờ là quỷ nhưng bộ dạng của nó lại là người dân ở trong làng, không, chỗ này không thể chỉ chết có một người được, hẳn là chết toàn bộ thôn dân trong làng. Khuôn mặt của nó lại được dung hợp từ cả đống khuôn mặt của người dân trong làng, đây là điều mà con quỷ này cho rằng đó là bộ dạng hoàn mĩ nhất. Hiện tại anh chỉ hủy đi một cái bộ dạng của nó mà thôi."
Dường như để chứng minh cho câu nói của Dương Gian là đúng. Ở khoảng không đen tối ở bên ngoài căn phòng lại vang lên tiếng bước chân. Tròng mắt Phùng Toàn hơi co lại, rương hành lý ở trong tay rơi thẳng xuống đất. Anh ta đã hiểu sai về cách thức tồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234973/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.