Quan tài chắc phải đi đôi với nắp quan tài, có lẽ nếu thiếu một trong hai cái thì cỗ quan tài này sẽ không phát huy tác dụng của nó được.
Hắn lập tức lôi cái nắp quan tài lên.
"Cạch!"
Một âm thanh nho nhỏ vang lên, cỗ quan tài đã đóng kín lại, toàn bộ tia sáng đều biến mất hết.
Hiện tại Dương Gian đang nằm trong cỗ quan tài mà cứ như là bị bóng tối nuốt chửng rồi vậy, hắn có mở to mắt như thế nào đi nữa thì cũng không thẻ nào nhìn thấy cái gì hết.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Sau đó, Dương Gian bắt đầu nhíu mày, hắn không hề cảm thấy được có chuyện gì bất thường xảy ra, vẫn bình thường như lúc nãy.
Khoan đã.
Đột nhiên, Dương Gian cảm giác được có chút gì đó khác lạ, hắn phát hiện cơ thể của hăn đang từ từ chìm xuống, giống như phía dưới của cỗ quan tài này không ngừng lõm xuống vậy.
Không, không phải, không phải cơ thể hắn chìm xuống dưới mà là đang dần dần biến mất.
Thân thể của hắn đang hòa tan từ từ, chậm rãi chậm rãi, từng chút một, trong quá trình này hắn không hề cảm nhận được đau đớn, cũng không cảm giác được sự tử vong. Trong lòng hắn không hề có một chút gì gọi là sợ hãi, dường như loại cảm giác này cũng không phải là biến mất mà giống một loại khởi nguồn của sự sống mới, thậm chí hắn còn mong chờ xem loại biến hóa, loại thay đổi này là gì.
Chỉ một lát sau, cơ thể của hắn đã biến mất hoàn toàn bên trong cỗ quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234972/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.