Dương Gian nói:
"Không có gì phải xin lỗi cả, tôi cũng là vì tiền mà đến thôi."
Vương San San rất biết ơn trả lời:
"Cảm ơn cậu."
Vương Bân lái xe nói:
"Vị bạn học này, hiện tại chúng ta nên đi đâu?"
Dương Gian nói:
"Đi đâu cũng được, cách càng xa tiểu khu càng tốt, như thế con quỷ anh kia muốn tìm cũng cần tốn chút thời gian."
Vương Hải Yến ở bên cạnh hỏi:
"Chạy ra nước ngoài thì có thoát khỏi thứ kia hay không?"
Dương Gian nói:
"Còn nếu như không thoát khỏi thì sao? Hơn nữa nước ngoài sẽ không có chuyện ma quỷ hay sao? Chuyện ma quỷ ở nước ngoài còn xảy ra nghiêm trọng hơn so với trong nước, ở đó không có người làm nhiệm vụ xử lý mấy chuyện này mà chỉ có thuê người xử lý, cho nên xử lý những chuyện như thế này ở nước ngoài giá cả thấp nhất đều là mấy trăm vạn đô la, chú Vương, không tin thì có thể kiếm người hỏi thăm, lúc trước gọi điện thoại tôi cũng không có lừa chú đâu."
Vương Hải Yến khách sáo hỏi, không dám làm loạn như lúc nãy.
Tiền cũng đã gửi rồi, nếu Dương Gian nổi nóng bỏ mặc mọi chuyện, như vậy cả nhà mình sẽ làm sao bây giờ? Dương Gian suy nghĩ một chút nói:
"Tôi phải hỏi người khác, nếu như họ không có cách giải quyết thì tôi cũng chịu, Vương San San chỉ có thể mặc cho số phận."
Hắn lấy điện thoại vệ tinh gọi điện cho liên lạc viên Lưu Tiểu Vũ.
Từ chuyện của Vương San San, hắn cũng đã hiểu thêm về một số tin tức có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234875/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.