"Tôi có thể cảm giác được một khi nó lớn lên thì mức độ khủng bố là không thể nào tưởng tượng nổi."
Vương Bân hoảng sợ hỏi:
"Cậu, rốt cuộc cậu là người hay là quỷ?"
Dương Gian trả lời:
"Không biết, có thể là người, cũng có lẽ là quỷ, chính tôi cũng không rõ ràng lắm nhưng có thể cứu mạng mấy người là được rồi, hiện tại không phải là lúc nói những chuyện này."
Vương Bân vừa kịp phản ứng lại, nói:
"Đúng, đúng, đúng, rời khỏi đây, tôi đi thu thập đồ đạc."
Vương Hải Yến ở một bên vẫn còn chưa có hoàn hồn hỏi lại:
"Cái thứ kia đã chết rồi à? Nó sẽ không tiếp tục đến nữa chứ."
Dương Gian nói:
"Chưa chết, có khả năng cao là sẽ tiếp tục đến."
Vương Hải Yến có chút kích động nói:
"Cái gì? Sao cậu không giết nó đi, chúng tôi mời cậu đến chính là để đối phó với nó, hiện tại cậu để cho nó chạy, chúng tôi phải làm cái gì đây? Cậu đã không giết được thứ kia như vậy chúng tôi cũng không trả tiền cho cậu, ai biết được có phải là cậu cố ý thả cho nó đi hay không."
Dương Gian nhìn cô ta nói:
"Tuy tôi và Vương San San là bạn học nhưng chuyện tình cảm ra tình cảm, chuyện làm ăn thì phải ra làm ăn, nghe ý tứ của dì là muốn quỵt nợ?"
Vương Hải Yến nói:
"Chuyện còn chưa có giải quyết xong cậu đã muốn lấy tiền? Cậu cho là 50 vạn dễ kiếm lắm hay sao?"
Dương Gian nói một cách nghiêm túc:
"Dì à, dì sai rồi, không phải 50 vạn, là 100 vạn."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234874/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.