Chủ tiệm nhìn hắn một lát:
"Không mua điện thoại cũ quá, chỉ mua lại loại mới ra cách đây tầm hai năm trở lại."
Dương Gian ngồi xuống sau đó nói:
"Tiiu không có bán cái này, là bán mấy cái ở đây."
Hắn móc từ trong túi xách ra mấy chiếc điện thoại của Trương Vĩ, Vương San San, Triệu Lỗi..
"Nhiều như thế? Ngươi ăn cắp à?"
Ông chủ tiệm cũng bị ngạc nhiên, thấy mấy chiếc điện thoại đều là mới ra lò nên có chút nghi ngờ, hỏi lại Dương Gian.
Dương Gian nói:
"Bạn bè bỏ đi nên tặng cho tôi, hơn nữa có thể ăn trộm được mấy chiếc mới như thế này sao? Ông chủ, xem xét một chút a, sau đó cho cái giá, nếu thích hợp tôi bán toàn bộ cho ông."
Ông chủ tiệm nhìn qua một lượt, tất cả còn mới, toàn bộ đều là di dộng mới mua, cái thấp cũng phải 2 3 ngàn một chiếc, cao thì 7 8 ngàn.
Ông chủ tiệm kiểm tra và kêu giá:
"Chiếc điện thoại này không đáng giá, ta chỉ mua lại 300."
"Chiếc này cũng được, giá một ngàn, cái này 1 ngàn 3...."
Sau đó, một chiếc trong đó rung lên.
Dương Gian nhìn thoáng qua, bên trên ghi người gọi là cha.
Có trời mới biết đây là cha của bạn bào.
Ông chủ cười nói:
"Chắc là người mất điện thoại gọi đến đó. Đến lúc đó người ta tìm đến đây, như thế ta cũng gặp rắc rối. Chiếc di dộng này ta chỉ mua khoảng 500 mà thôi."
Nói xong, chuẩn bị muốn tắt điện thoại.
Dương Gian vội vàng cầm lấy trước:
"Không phải là người mất điện thoại gọi đâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234865/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.